[Ngôn Tình] ÁNH SÁNG NHẠT

Anh là một thương nhân khôn khéo, là người tình trong mộng của bao người. Anh luôn kiên trì giữ vững nguyên tắc, có thói quen tính kế, thói quen xa cách,đối với bất cứ việc gì cũng phải suy đi tính lại kỹ càng.
 
Cô là một nhà thiết kế, thỉnh thoảng làm một diễn viên nghiệp dư giả dạng ăn mày vì nghệ thuật. Cô yêu tự do, yêu sự kích thích, là một con người thuộc phái hành động đích thực.
 
Anh có khuôn mặt giống hệt một người bạn rất quan trọng của cô.
 
Cô có giọng nói giống y hệt người phụ nữ mà anh yêu.
 
Một người đàn ông kiên trì chờ đợi người mình yêu bao năm tháng, một cô gái thích giả dạng ăn mày, cosplay Pippi tất dài.[1]
 
Khi một người đàn ông gặp một cô gái, khi một người đàn ông luôn đầy kiểm soát gặp một cô gái yêu sự kích thích, chuyện gì sẽ xảy ra?
 

 
 
Cô mơ màng tỉnh lại, đôi mắt nhập nhèm nửa nhắm nửa mở, mang chút tức giận nhìn bầu trời vẫn tối đen như mực ngoài cửa sổ .
 
Cho xin,bây giờ còn rất sớm đi? Ba giờ sáng?
 
Cô khó chịu suy đoán,từ từ nhắm mắt lại, đưa tay lần mò con điện thoại Siemens ở đầu giường , hơi hé mắt nhìn.
 
Mấy kí tự tiêu chuẩn xuất hiện che kín màn hình quả nhiên là 03:30
 
Thật sự là thời gian làm người khác chán ghét.
 
Có chút buồn bực đem điện thoại vứt xuống đầu giường, vùi mặt vào giữa hai khuỷa tay.
 
Mắt thật là mỏi , mỏi đến mức tưởng chừng như không mở ra được, đầu óc mơ màng đã dần dần tỉnh táo lại, không cho cô trở lại thế giới đen tối ngọt ngào.
 
Buồn ngủ và tỉnh táo đấu tranh hồi lâu, thân thể chủ nhân rốt cuộc chịu không nổi chiến trường đấu tranh mãnh liệt như vậy ở trong cơ thể mình , chống hai khuỷa tay , ngẩng đầu , thở mạnh ra một hơi.
 
Rời giường đi, rời giường đi.
 
Lắc lắc đầu xoa xoa mặt, cô cam phận ngồi dậy , đi ra khỏi phòng ngủ.
 
Trên sàn phòng khách ngổn ngang toàn vỏ chai rượu và mấy người ngủ như lợn chết.
 
Homeparty ngày hôm qua kéo dài đến tận rạng sáng, đám hồ bằng cẩu hữu [2] này đều giống cô vừa mới ngủ chẳng được bao lâu.
 
"Thật hạnh phúc." Cô bất mãn nói thầm, đá cho con lợn chết gần nhất một phát. Lợn chết lầm bầm, trở mình, lại tiếp tục ngủ li bì.
 
Cô cũng nằm xuống-- đặt đầu tên một cái lưng, gác chân lên một cái lưng khác, dù sao bọn họ cũng ngủ như chết không biết được – không chút nào buồn ngủ , đôi mắt thản nhiên nhìn bầu trời ngoài cửa sổ thay đổi từng chút từng chút một.
 
Hình như mưa đã tạnh rồi.
 
Thật ra chẳng qua cũng chỉ  mới mưa một lúc mà thôi, sao lại cảm thấy mưa này dường như đã rơi cả đời?
 
Cô gõ gõ đầu mình, cảm giác nhận thức về thời gian của mình càng lúc càng mờ nhạt, mỏng manh.
 
Trong phòng khách đầy người đang ngủ, có người ngáy vang dội, cô ghen tị liếc mắt nhìn người đó một cái, nhàm chán đếm từng lần từng lần hít thở của mình.
 
Càng đếm càng cảm thấy buồn bực, cô lần mò rời khỏi bàn trà mờ mịt toàn khói bụi, đi tới chỗ chắn song cửa sổ ngồi xuống.
 
Có lẽ hôm nay có thể thấy mặt trời?
 
Cô mong chờ một chút may mắn, hai chân để ngoài cửa sổ, lơ lửng giữa không trung, đung đưa đung đưa.
 
Thân hình thanh tú gầy yếu tưởng như gió thổi bay, cô lại không cảm thấy chút nguy hiểm nào, híp nửa con mắt hưởng thụ hút thuốc.
 
Cũng không biết trải qua bao lâu.
 
Lúc cô dường như đã hút hết cả bao thuốc lá.
 
Bầu trời đen tối dần dần sáng tỏ.
 
Nhưng là mặt trời vẫn không hề xuất hiện.
 
Cô cúi đầu mỉm cười, có chút tự giễu.
 
Cô sớm nên biết vậy.
 
Cho dù mưa gió đã qua, cũng không phải ai cũng có thể may mắn thấy ánh sáng mặt trời.

Mã QR
 

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn